 |
| Thuế thu nhập quá cao... |
Thomas Sorensen là một kỹ sư phần mềm máy tính người Đan Mạch. Các nhà tuyển dụng ở châu âu và Trung Đông rất biết anh nhưng ngược lại, với các "ông chủ" ở trong nước thì anh lại chỉ là một kẻ vô danh. Đơn giản một điều, anh không bao giờ gửi hồ sơ của mình đến các nhà tuyển dụng trong nước và mới đây ngay cả khi anh được một số công ty "săn đầu người" giới thiệu và nhận được một số lời mời của các công ty Đan Mạch thì câu trả lời của anh vẫn là: Không. Lý giải cho việc nhất định cự tuyệt các lời mời làm việc trong nước, Thomas Sorensen nói: "Chỉ có một vấn đề! Thuế thu nhập quá cao". Đáng báo động hơn nữa khi Thomas Sorensen không phải là trường hợp cá biệt.
Những người như Thomas Sorensen được coi như một hình ảnh thu nhỏ của đất nước Bắc âu này. Theo luật thuế thu nhập Đan Mạch, bất cứ một lao động nào có thu nhập từ 350.000 kroner (tương đương 70.000 USD) thì sẽ phải chịu mức thuế thu nhập cao nhất lên đến 63%. Đây là một mức thuế được coi là "khủng khiếp" nhất châu âu khi mà ở các quốc gia láng giềng khác của Đan Mạch mức thuế thu nhập của họ chỉ dao động từ 19% đến mức cao nhất là 40%. Năm 2006, Đan Mạch được đánh giá quốc gia có tốc độ tăng trưởng kinh tế tốt nhất "lục địa già" khi đạt mức 3,5% cùng với một tỷ lệ thất nghiệp rất thấp và chế độ an sinh xã hội thuộc hàng tốt nhất thế giới. Thế nhưng chỉ sau 1 năm, tình hình đã biến chuyển một cách quá nhanh khiến cho các nhà quản lý kinh tế không hiểu chuyện gì đã và đang xảy ra. Để duy trì được tốc độ phát triển, các công ty của Đan Mạch phải tiếp tục củng cố bộ máy của mình nhưng khi đụng đến vấn đề cốt yếu nhất họ lại gặp thất bại: những lao động được đào tạo tốt, có tay nghề cao hay kinh nghiệm làm việc tỏ ra không mấy thiết tha với các doanh nghiệp trong nước. Một "dòng sông" dịch chuyển công việc sang các nước châu âu khác đã diễn ra. Theo nghiên cứu mới nhất của Tổ chức Hợp tác kinh tế và Phát triển (OECD) thì tốc độ tăng trưởng kinh tế của Đan Mạch sẽ giảm khoảng hơn 1% mỗi năm kể từ năm 2008 nếu như tình trạng chảy máu chất xám không được khống chế.
Đích đến của những dòng chất xám Đan Mạch lại chủ yếu là những quốc gia nằm ngay bên cạnh họ như Đức hay Anh và London trở thành điểm đến ưa thích nhất của hầu hết người dân xứ Bắc âu này. Các chuyên gia kinh tế thế giới nhận định, xu thế chung của thế giới nói chung và châu âu nói riêng là giảm mức thuế thu nhập để từ đó khuyến khích người lao động tham gia tích cực hơn vào các hoạt động kinh tế. Điều này thấy rõ nhất ở các nền kinh tế nhỏ thuộc Đông âu như Estonia hay Slovakia và đáng chú ý nhất là chính một luật thuế thu nhập hợp lý đã đưa London trở thành một trung tâm tài chính lớn của thế giới từ thập niên 80 của thế kỷ trước. "Nếu 63% tổng thu nhập của bạn là để nộp thuế thì bạn cũng chẳng muốn đàm phán với ông chủ của mình để tăng lương hay giao thêm nhiệm vụ cho bạn làm gì nữa. Khi đó hoặc là bạn sẽ tìm cách để được đi nghỉ nhiều hơn hoặc là tìm kiếm một công việc khác có thu nhập thấp hơn một chút nhưng chỉ phải chịu thuế 25% nhưng số tiền đút túi của bạn lại nhiều hơn", Thomas Sorensen nói. Và quả thực con số 5, 5 triệu lao động của Đan Mạch càng ngày càng bị thâm hụt cũng vì lý do đó. Theo một nghiên cứu hồi tháng 9 năm nay của Bộ Lao động Đan Mạch thì chỉ riêng năm 2005, Đan Mạch đã "tổn thất" 19.000 lao động. Mỗi năm sau đó, con số này lại được công thêm khoảng hơn 1.000 người. Đáng lo ngại hơn nữa khi mà những người ra đi lại là những thành phần tinh túy nhất của lực lượng lao động nước này. Vấn nạn này đã khiến cho giới doanh nghiệp Đan Mạch vốn không mấy thích dính dáng đến chính trị cũng đã phải lên tiếng gây sức ép với chính phủ nhằm đưa mức thuế xuống còn 40% như hầu hết các quốc gia châu âu khác. Thủ tướng Đan Mạch Anders Fogh Rasmussen không phải là không nhận thấy điều này nhưng cho đến nay những chương trình cải cách kinh tế của ông vẫn chưa thấy đả động gì đến vấn đề thuế.
Và con số người Đan Mạch bỏ ra nước ngoài làm việc thì vẫn ngày một nhiều hơn. Người ta cho rằng hiện nay đã xuất hiện một thế hệ người Đan Mạch mới: những người Đan Mạch rất ít khi nói tiếng mẹ đẻ và tiếng Anh trở thành thứ mà họ sử dụng thành thạo nhất. "Nếu có thể, tôi sẽ xin cấp một hộ chiếu châu âu chứ không phải là tấm hộ chiếu Đan Mạch nữa", Thomas Sorensen nói.
Theo Copenhagen Tribune