 |
| Cuốn ký sự pháp đình của nhà báo Thủy Cúc có bài "Tổ ấm". |
Ngày 16/7, phiên phúc thẩm vụ kiện ký sự pháp đình “Tổ ấm” do TAND TPHCM xét xử đã kết thúc bằng phán quyết tuyên buộc đồng 3 bị đơn là Nhà xuất bản (NXB) Trẻ, báo Tuổi Trẻ (TPHCM) và nhà báo Thủy Cúc phải bồi thường, xin lỗi nguyên đơn là ông Trần Tiến Đức.
Quyển ký sự pháp đình do NXB Trẻ liên kết với nhà báo Thủy Cúc (tên thật là Trịnh Thị Hồng Thọ - PV báo Tuổi Trẻ) xuất bản và phát hành vào năm 1996.
Trong loạt ký sự này có tác phẩm “Tổ ấm”, do Thủy Cúc viết về một phiên toà xét xử công khai vụ ly hôn giữa vợ chồng ông Trần Tiến Đức (ngụ phường 10, quận Phú Nhuận).
Tuy nhiên khi quyển sách ra đời, nhân vật trong tác phẩm “Tổ ấm” được nêu là ông Đức (được viết tắt tên trong tác phẩm) đã làm đơn khởi kiện ba đồng bị đơn nói trên vì hành vi đã xâm phạm bí mật đời tư.
Tháng 9/2006,TAND quận 3 (nơi có trụ sở của báo Tuổi Trẻ lúc đó) đã mở phiên toà sơ thẩm và kết quả 3 đồng bị đơn thua kiện. Hôm qua (16/7), vụ kiện được xét xử phúc thẩm theo đơn kháng cáo của 3 đồng bị đơn với các lý do mà phía này nêu ra:
Bản án sơ thẩm không có căn cứ pháp luật; Hội đồng xét xử (HĐXX) sơ thẩm đã lạm quyền, tự sáng tác luật; pháp luật chưa có định nghĩa thế nào là bí mật đời tư;
Mặt khác, những thông tin được công khai tại phiên tòa không thể xem là “bí mật”. Hơn nữa, tác phẩm “Tổ ấm” không đề cập đến tên tuổi cụ thể của ông Trần Tiến Đức...
Song, cấp phúc thẩm cũng đã có nhận định, tác giả (nhà báo Thuỷ Cúc) của cuốn ký sự pháp đình có tác phẩm “Tổ ấm” là người theo dõi diễn biến phiên toà vụ ly hôn của vợ chồng ông Đức và hiểu rõ cuộc sống riêng tư của gia đình này.
Vì thế tác phẩm “Tổ ấm” đã miêu tả chi tiết diễn biến phiên tòa và có những nhận xét, đánh giá về cuộc hôn nhân ấy là xâm phạm bí mật đời tư của cá nhân đã được pháp luật bảo hộ (!?). Việc tòa án đưa ra xét xử công khai một vụ án là thẩm quyền của tòa đã được pháp luật quy định.
Tuy nhiên, tiến trình tố tụng này không đồng nghĩa với việc công bố bí mật đời tư của những người liên quan. Do vậy, việc công khai chuyện riêng tư của họ trên các phương tiện truyền thông khi chưa được sự chấp thuận của họ là vi phạm pháp luật.
Tuy nhiên, cấp phúc thẩm cũng thừa nhận, mặc dù pháp luật chưa có quy định về bí mật đời tư nhưng chuyện hôn nhân đổ vỡ phải đưa nhau ra tòa hay chuyện đòi xác định cha cho con là nỗi đau của các đương sự, đồng thời cũng là bí mật mà họ muốn giấu kín.
Lẽ ra, khi muốn đưa vấn đề này ra công luận, người viết phải hư cấu để người đọc không nhận biết đó là trường hợp của ông Đức (?!).
Đối với trường hợp của báo Tuổi Trẻ, mặc dù không có hợp đồng liên kết xuất bản với NXB Trẻ nhưng báo Tuổi Trẻ đã đồng ý cho NXB Trẻ in logo của báo lên cuốn ký sự pháp đình.
Ngoài ra, báo Tuổi Trẻ cũng có bài viết giới thiệu về cuốn sách nên đơn vị này phải chịu trách nhiệm liên đới với NXB Trẻ và nhà báo Thủy Cúc trong việc bồi thường thiệt hại và xin lỗi ông Trần Tiến Đức.
Vì thế phán quyết của cấp phúc thẩm buộc 3 đồng bị đơn phải đăng lời cải chính, xin lỗi ông Đức 1 kỳ trên trang 4 của báo Tuổi Trẻ và 3 bị đơn phải bồi thường cho ông Đức: báo Tuổi Trẻ bồi thường 250.000 đồng; NXB Trẻ là 500.000 đồng và nhà báo Thủy Cúc là 1 triệu đồng. Mặt khác, cuốn ký sự pháp đình nói trên bị cấm lưu hành khi tái bản.
Chiều ngày 16/7, PV Tiền phong có trao đổi với nhà báo Thủy Cúc qua điện thoại và cho biết, chị không chấp nhận với phán quyết cũng như nhận định của cấp phúc thẩm.
Hiện tại chị đang xem xét và bàn với luật sư được ủy quyền bảo vệ quyền lợi cho chị tại phiên tòa là ông Bùi Quang Nghiêm, có nên xin giám đốc thẩm vụ kiện.
Theo dõi tại phiên tòa này, một nhà báo đồng nghiệp đã bày tỏ sự bức xúc với chúng tôi: “Tòa cho rằng nên hư cấu câu chuyện để “giấu” nhân thân của các nhân vật thì tôi không thể làm được vì đó là đạo đức của nhà báo.
Sự thật luôn là thước đo chính xác về tính trung thực của các tác phẩm báo chí! Điều này đã được Luật Báo chí qui định”.
Theo Báo Tiền phong
Vụ kiện ký sự pháp đình "Tổ ấm": Lạm quyền?
Theo một số luật sư, việc TAND quận 3 (TP.HCM) tự đưa ra khái niệm pháp lý để áp dụng xử vụ kiện ký sự pháp đình "Tổ ấm" là lạm quyền vì quyền lập hiến và lập pháp chỉ thuộc Quốc hội...
Ngay sau khi bản án sơ thẩm xét xử vụ kiện xâm phạm bí mật đời tư giữa nguyên đơn ông Trần Tiến Đức đối với các đồng bị đơn là: Nhà xuất bản Trẻ (NXB), Báo Tuổi Trẻ và nhà báo Thuỷ Cúc được tuyên, nhiều ý kiến không đồng tình với quan điểm của HĐXX, nhất là phần nhận định của tòa về “bí mật đời tư” trong vụ án ly hôn.
Pháp luật Việt Nam không có qui định nào cho phép HĐXX các cấp được giải thích, định nghĩa một khái niệm chưa được pháp luật qui định cụ thể. Thế nhưng, HĐXX TAND quận 3 đã tự cho mình quyền đứng trên luật pháp định nghĩa khái niệm pháp luật và dùng nó làm căn cứ để tuyên một bản án. Rất nhiều ý kiến lo ngại rằng, với việc làm này, HĐXX đã tạo ra một tiền lệ xấu trong hoạt động xét xử và áp dụng pháp luật.
Xoay quanh vụ kiện ký sự pháp đình "Tổ ấm", xin trích đăng ý kiến của luật sư Bùi Quang Nghiêm - Phó Chủ nhiệm Đoàn luật sư TP.HCM và luật sư Nguyễn Văn Hậu - trưởng văn phòng luật sư Nguyễn Văn Hậu, Trưởng Ban tuyên truyền Thành hội Luật gia TP.HCM.
Tòa cho mình quyền đứng trên cả luật pháp!?
Luật sư Bùi Quang Nghiêm: Việc Hội đồng xét xử TAND quận 3 tạm đưa ra định nghĩa về khái niệm pháp luật “bí mật đời tư trong vụ án ly hôn” rồi dùng nó làm căn cứ để tuyên án cụ thể là việc làm không đúng. HĐXX chỉ được căn cứ vào các qui định pháp luật đã được ban hành để xét xử, không được “chế” ra các qui định mà cơ quan Nhà nước có thẩm quyền chưa ban hành.
|

|
|
Luật sư Bùi Quang Nghiêm. |
TAND cấp quận, huyện, tỉnh, thành phố không được giải thích, định nghĩa pháp luật, đây là quyền của Ủy ban thường vụ Quốc hội và phần nào đó là của Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao.
Còn theo Luật sư Nguyễn Văn Hậu: Pháp luật của nước Việt Nam hiện nay theo hệ thống pháp luật thành văn không phải là theo hệ thống pháp luật án lệ, do vậy khi xét xử Hội đồng xét xử phải dựa trên những quy phạm pháp luật đã được Nhà nước ban hành, Hội đồng xét xử không có quyền tự định nghĩa và sáng tạo ra luật.
Nếu như Hội đồng xét xử tự định nghĩa và sáng tạo ra luật thì Hội đồng xét xử đã làm thay chức năng của Quốc hội. Điều 83 của Hiếp pháp đã quy định "Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Quốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập pháp".
Đã công khai thì có còn là bí mật?
Luật sư Bùi Quang Nghiêm: Về vấn đề bí mật đời tư trong phiên tòa xử ly hôn, luật không qui định cụ thể. Hơn nữa, những thông tin đã được xét xử công khai tại phiên tòa thì không thể coi là bí mật nữa bởi đã công khai rồi thì còn bảo là bí mật nỗi gì!
Hiện pháp luật Việt Nam chưa có một quy định cụ thể thế nào là thông tin đời tư; bí mật đời tư của công dân. Danh mục quy định các bí mật quốc gia thì có nhưng danh mục về những bí mật đời tư của 1 công dân thì vẫn còn bỏ ngỏ. Ở một số lĩnh vực như bưu chính - viễn thông, ngân hàng hay trong Bộ luật Dân sự thì có quy định về bí mật đời tư của một công dân như quyền bí mật về thư tín, điện thoại, tài khoản, tiền gửi... nhưng trong một vụ án ly hôn (cả các phiên tòa hình sự, dân sự, kinh tế... trừ những phiên xử kín) chưa có quy định nào về đảm bảo bí mật đời tư.
|

|
|
Luật sư Nguyễn Văn Hậu. |
Luật sư Nguyễn Văn Hậu: Cá nhân có quyền về bí mật về đời tư nhưng thế nào là bí mật đời tư, bí mật đời tư trong phạm vi và mức độ đến đâu thì hiện nay pháp luật chưa quy định. Một cá nhân không thể lấy lý do tôi muốn bảo vệ bí mật đời tư để khước từ không cho phép bất cứ ai được tiết lộ những thông tin về cá nhân của mình là không đúng. Anh có quyền có đời tư nhưng những hành vi của cá nhân anh không được quyền xâm phạm đến lợi ích của người khác, của cộng đồng.
Nếu một người có những hành vi trái đạo lý, không phù hợp với chuẩn mực, không phù hợp về mặt đạo đức, thuần phong mỹ tục thì xã hội có quyền lên tiếng để phê phán những hành vi đó. Giả sử như một người có hành vi đối xử bạc bẽo với người thân của mình, có nghĩa là người đó đã có những hành vi trái với đạo lý.
Nhà báo, nhà văn phải thực hiện chức năng định hướng cộng đồng hướng đến những giá trị chân, thiện, mỹ. Nếu cản trở các hoạt động của nhà văn, nhà báo thì vô hình trung những hành vi trái đạo lý, trái với thuần phong mỹ tục sẽ được nuôi dưỡng và phát triển.
Không xa lạ gì khi chúng ta vẫn bắt gặp những tin tức của báo chí về những người đã có hành vi xấu như giết người, cướp của, cướp giật, hành hạ người thân… Không lẽ vì bảo vệ bí mật đời tư cho những cá nhân này mà báo chí không có quyền viết bài đưa tin, bình luận về những hiện tượng này.
Nếu chỉ dựa đơn thuần vào Điều 38 của Bộ luật dân sự về quyền bí mật đời tư thì báo chí chỉ có quyền đưa tin về đời tư của cá nhân nếu được sự đồng ý của người này, mà đương nhiên chẳng có ai dại mà chấp nhận tự nhận mình đã có hành vi xấu trên mặt báo, mặt sách. Do vậy, chúng ta cần phải xem xét kỹ lại nội dung của Điều 10 Bộ luật dân sự là "việc xác lập, thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự không được xâm phạm đến lợi ích của Nhà nước, lợi ích công cộng, quyền, lợi ích hợp pháp của người khác".
|
Nghị Định 51 ngày 26/4/2002 của Chính Phủ hướng dẫn thi hành Luật Báo chí |
|
Điều 5. Những điều không được thông tin trên báo chí
Quy định cụ thể các khoản mà Điều 10 Luật Báo chí đã nêu, như sau:
1. Không được đăng, phát những tác phẩm báo chí, nghệ thuật, văn học, tài liệu trái pháp luật, có nội dung chống đối Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam và phá hoại khối đoàn kết toàn dân.
2. Không được miêu tả tỉ mỉ những hành động dâm ô, chém giết rùng rợn trong các tin, bài, hình ảnh về các vụ án và hành động tội ác. Không được đăng, phát tin, bài, hình ảnh, tranh, ảnh khỏa thân và có tính chất kích dâm, thiếu thẩm mỹ, không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam.
3. Không được đăng, phát ảnh của cá nhân mà không có chú thích rõ ràng hoặc làm ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của cá nhân đó (trừ ảnh thông tin các buổi họp công khai, sinh hoạt tập thể, các buổi lao động, biểu diễn nghệ thuật, thể dục thể thao, những người có lệnh truy nã, các cuộc xét xử công khai của Tòa án, những người phạm tội trong các vụ trọng án đã bị tuyên án).
4. Không được đăng, phát tin bài ảnh hưởng xấu đến đời tư, công bố tài liệu, thư riêng của cá nhân khi chưa được sự đồng ý của người viết thư, người nhận thư hoặc người chủ sở hữu hợp pháp tài liệu, bức thư đó. Đối với tài liệu, thư riêng của cá nhân có liên quan đến các vụ tiêu cực, vi phạm pháp luật thì cơ quan báo chí thực hiện theo quy định tại khoản 6 Điều này.
5. Không được đăng, phát tin, bài truyền bá hủ tục, mê tín, dị đoan. Đối với loại thông tin về những vấn đề khoa học mới chưa được kết luận, những chuyện thần bí thì cần có chú dẫn xuất xứ tư liệu (nguồn gốc tác phẩm, nơi công bố, thời gian).
6. Việc sử dụng các văn kiện của các cơ quan Đảng và Nhà nước, tài liệu của các tổ chức phải theo đúng những quy định trong Pháp lệnh Bảo vệ bí mật nhà nước ngày 28 tháng 12 năm 2000.
Đối với văn kiện, tài liệu của tổ chức, tài liệu, thư riêng của cá nhân có liên quan đến các vụ án đang được điều tra hoặc chưa xét xử, cơ quan báo chí có quyền khai thác theo nguồn tin của mình và phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về những nội dung thông tin đó.
Điều 8. Quyền hạn của nhà báo
1. Được đến các cơ quan, tổ chức, thư viện, bảo tàng, triển lãm để thu thập thông tin, tra cứu tài liệu, làm nghiệp vụ báo chí. Khi đến làm việc, nhà báo chỉ cần xuất trình thẻ nhà báo. Các cơ quan nhà nước không được từ chối cung cấp cho nhà báo những tư liệu, tài liệu không thuộc phạm vi quy định trong Pháp lệnh Bảo vệ bí mật Nhà nước.
2. Được thực hiện các hoạt động nghiệp vụ tại các kỳ họp Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp, các đại hội và hội nghị công khai, các cuộc mít tinh, đón tiếp khách của Đảng, Nhà nước và các cơ quan, tổ chức khác theo giấy mời và các quy định cụ thể của Ban Tổ chức các hoạt động đó.
3. Được hoạt động nghiệp vụ lấy tin, chụp ảnh, quay phim, ghi âm tại các phiên tòa xét xử công khai, được dành chỗ ngồi riêng, được liên lạc trực tiếp với các thẩm phán, luật sư để lấy tin, phỏng vấn theo quy định của pháp luật.
4. Được ưu tiên trong việc mua vé tàu, vé xe, vé máy bay, chuyển nhanh điện tín, bài báo và ảnh, băng, đĩa ghi âm, ghi hình, các loại ấn phẩm báo chí khi hoạt động nghiệp vụ.
5. Được ưu tiên, tạo điều kiện đi lại thuận lợi trong trường hợp giao thông bị ách tắc, khó khăn và được hưởng chế độ miễn phí đối với phương tiện giao thông của cơ quan báo chí và nhà báo khi phục vụ cho hoạt động nghiệp vụ báo chí.
(Trích Nghị Định 51/CP ngày 26/4/2002 của Chính phủ hướng dẫn thi hành Luật Báo Chí) |
Theo Báo điện tử VNN ngày 23/09/2006